Có những nơi chỉ cần một lần đặt chân đến là đủ để cả đời không thể nào quên. Với tôi, Trường Sa là một nơi như thế, nơi mỗi cơn gió, mỗi giọt nắng đều mang hơi thở lịch sử và dáng hình đất nước.

Bình yên cho những chuyến tàu

Chia tay bến cảng để vượt trùng khơi
Nhưng khi bước vào hành trình, tôi nhận ra rằng Trường Sa là nơi không chỉ để tác nghiệp. Trường Sa là nơi để lắng nghe, để cảm nhận rõ hơn về tinh thần yêu nước và niềm tự hào dân tộc. Trường Sa cũng cho tôi hiểu rằng, có những điều không thể ghi hết trong máy ảnh mà chỉ có thể ghi giữ bằng trái tim.

Hoa tiêu của người lính đảo

Đón khách phương xa

Nối tiếp những hải trình

Âu thuyền của biển

Phút luyến lưu cùng đảo
Những câu chuyện, những hình ảnh thân thương về con người và cuộc sống nơi đảo xa sẽ còn vang vọng mãi, thôi thúc tôi và những người làm báo tiếp tục ghi lại những khoảnh khắc nơi đây, để Trường Sa luôn sống động trong tâm thức mỗi người con đất Việt.

Ký họa nhanh trên biển

Mắt biển
Tôi nhớ mãi hình ảnh một chiến sỹ lặng lẽ đứng nghiêm trong lễ chào cờ trên đảo Trường Sa Lớn, mắt rưng rưng, nhưng thể hiện rõ lời thề sắt đá, noi gương các anh hùng đã “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Có những lời nguyện ước như thế, không cần ghi lại, bởi nó đã là một phần dòng máu chảy trong tim người lính Việt.

Cầu nguyện bình an

Phật sự nơi đảo xa

Tiếng chuông chùa giũa trùng khơi

Đảo xa nhớ Bác

Hào khí Trường Sa

Bảo vệ cột mốc chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Hành trình tác nghiệp tại Trường Sa đã khép lại, nhưng với tôi, đó chỉ là sự khởi đầu. Về đất liền, tôi xem qua từng bức ảnh mà vẫn nghe đâu đây mùi gió biển. Nhớ đảo xa, nhớ những con người nơi đầu sóng, ngọn gió, tôi thầm hứa với chính mình; sẽ có một ngày quay lại với Trường Sa.

