Tôi thường thấy ông ngày nắng cũng như ngày mưa. Người thương binh già ngồi đan chổi, vót tre làm quạt bên hiên nhà, rồi cất giọng ngâm Kiều. Tiếng ngâm chậm, khàn và đứt quãng như đi qua nửa thế kỷ bom đạn. Tôi hiểu, có những ký ức không bao giờ ngủ yên…