Vài năm trước, khi về Đà Nẵng chấm thi và dạy lớp tập huấn nhiếp ảnh, tôi lại được dịp ngồi cùng 'đại ca' bên ly cà phê, cùng hàn huyên về chuyện đời, chuyện nghề. Hồ Xuân Bổn trong mắt tôi là một nghệ sĩ nặng lòng với ân tình, luôn làm nghề tử tế và có một sự thành đạt tương đối toàn diện — cả trong nghệ thuật lẫn đời sống.
Từng giữ cương vị Chủ tịch Hội Nhiếp ảnh Nghệ thuật Đà Nẵng (nhiệm kỳ I, II) và Ủy viên BCH Hội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh Việt Nam (VAPA) khóa VI, anh đã có những đóng góp bền bỉ cho nhiếp ảnh địa phương, khu vực Nam Trung Bộ – Tây Nguyên và cả nước. Những dấu ấn ấy, với những ai quan tâm đến nhiếp ảnh Việt Nam, hẳn không xa lạ...

Trong sáng tạo nghệ thuật, anh chọn một lối đi riêng: không ồn ào, ít danh xưng, tước hiệu, thi thố... Anh lao động cần mẫn, trung thành với cảm xúc và điều kiện của chính mình. Nhưng, thỉnh thoảng khi anh “trình làng” các tác phẩm như “Ôm cả trời mây”, “Người bạn trung thành”, “Tuổi thơ nơi cửa Phật”.... đều đủ sức lay động “chạm” người xem. Đặc biệt với tác phẩm “Điêu khắc gia Oyvin” — tác phẩm đạt Giải A, Ảnh Xuất sắc VAPA 2011.
Nhiều thập niên trước, nhắc đến Đà Nẵng, chỉ cần hỏi Studio Xuân Bổn là hầu như ai cũng biết. Một thương hiệu uy tín, đẳng cấp của thành phố thời bấy giờ. Những sự kiện lớn, cưới hỏi sang trọng… khách hàng cần đến nhiếp ảnh là nghĩ đến Hồ Xuân Bổn. Thành công trong lĩnh vực ảnh dịch vụ – thương mại đã tạo dựng cho anh một sự nghiệp vững vàng, một đại gia đình hạnh phúc — với ba người con đang tiếp nối nghề cha. Một hình mẫu thành đạt mà không ít nhà nhiếp ảnh nghệ thuật Việt Nam từng mơ ước.

Lần này, trở lại Đà Nẵng, tôi không khỏi ngỡ ngàng trước sự thay đổi quá nhanh của một “thành phố đáng sống”. Mọi thứ đang vận động với gia tốc mạnh mẽ. Đứng trước một đô thị văn minh, hiện đại bậc nhất, nhiếp ảnh nghệ thuật Đà Nẵng cũng có những vận hội mới nhưng cũng đầy thách thức: Làm sao để phát triển tương xứng với tầm vóc thành phố và hội nhập với quốc tế?
Đó là một câu hỏi lớn, cũng là nỗi niềm mà những người như anh vẫn hằng trăn trở.

