So sánh sản phẩm
Tin tức mới

903Dấu chân qua những nẻo đường của nghệ sĩ nhiếp ảnh Lê Văn Vĩnh

05:01:07 07-03-2018
NADSO – Năm nay, cháu con ông vừa mừng thượng thọ ông lên 85 năm với cõi đời tròn trặn. Những bức ảnh của ông vẫn còn mãi với thăng trầm thời gian. 

Đến nhà ông, một căn nhà rộng rãi, nép mình bên phố Vinh, nơi có cây me, cây sanh thế lớn, cây lộc vừng tỏa bóng. Được gặp ông, bà, những người “cổ kính” của thành phố hơn 200 năm tuổi (Từ lúc Hoàng đế Quang Trung dựng cờ, lập nên thành quách Phượng Hoàng Trung Đô), mới thêm yêu, thêm hiểu về thành phố. 

 
 

Bà thường lặng lẽ, với nét đẹp cổ kính ngày cũ, như là thành Vinh xưa. Bà bảo “Cháu à! Vô gặp ông hay gặp chú Dũng vậy con?”. “Dạ thưa bà, con vô thăm ông và xin phép gặp anh Dũng ạ!”.

Mình ngồi chờ anh, thảnh thơi và ngắm những cành me, cây lộc vừng, cây sanh...lá rơi đầy cội trong một ráng chiều. Anh Dũng, bao giờ cũng bận bịu trong bếp, hoặc là đi đón con, hay đang cho đàn gà Đông Tảo ăn. Anh bảo “Lên cây khế hái quả đi em! Quả phía trái ngọt lắm, đó tề”. Mình theo lời anh, trèo lên cây khế mát lành.

Anh là NSNA Lê Quang Dũng, con trai đầu của ông. Năm năm trở lại đây, ông bị ốm, đã qua 4 bệnh viện. Bệnh viện Bạch Mai chuyển về  Nghệ An bằng xe lăn. Dây rợ đầy người. Người con cả NSNA Lê Quang Dũng thường xuyên bên ông. Nhờ những ân tình của các thầy thuốc, người thân mà ông vượt qua cơn bạo bệnh.

 

Đ

 
Nhớ lại khi đó, lúc sau bạo bệnh, ông tỉnh lại về với gia đình, mùa Tết ấm 2018, ông nắm tay người con trai cả - NSNA Lê Quang Dũng mà di nguyện rằng “Con ơi! Cố gắng làm cho cha một triển lãm ảnh con nhá”. Ảnh của ông là những tháng năm dài bão lửa, thị xã Vinh (TP Vinh ngày nay) bị bom dội tan hoang. Những ngày thời kỳ Cải cách ruộng đất, biết bao câu chuyện qua từng bức ảnh. 

Ông là người đi qua lịch sử, với những thời kỳ như chiến tranh phá hoại từ 1965 đến 1972, rồi ông tham gia trong nhóm PV của Ban điều tra tội ác giặc Mỹ, ghi lại những hình ảnh để ghi dấu một thời mà hồ dễ mấy ai còn có.
 
  Bếp hồng - tác phẩm của NSNA Lê Quang Vĩnh

Nhắc lại chút xíu lịch sử. Đi từ phía Bắc, qua bến xe Vinh vào chợ Vinh là con đường mang tên 2 danh nhân, hai vị tướng được đặt tên cho một con đường dưới 2 thời đại. Một của thời dân tộc ta còn trong vòng nô lệ, một của thời độc lập dân chủ và XHCN. Đó là đường Maresal Phốc (Maréchal Foch)-Thống chế Phốc (người có tinh thần dân tộc cùng nhân dân Pháp chống lại đế quốc Phổ cuối thế kỷ 17, đầu thế kỷ 18), nay mang tên người anh hùng áo vải: Quang Trung - Nguyễn Huệ. 

Đây là một phần của con đường quốc lộ huyết mạch, đường QL 1A, cũng là một phần tuyến đường chính của TP Vinh ngày nay. Năm 1946, sau Cách mạng tháng Tám thành công, để đối phó với đế quốc đang lăm le xâm chiếm nước ta một lần nữa, Đảng và Chính phủ đã có chính sách tiêu thổ kháng chiến, vườn không nhà trống, trường kỳ kháng chiến. Thành phố Vinh tự tay ta phá, chỉ còn trơ lại những đống gạch vụn để Tây vào không còn chỗ ở. 

 


Cán bộ UBND TP Vinh cùng 5 đoàn điều tra tội ác của Đế quốc Mỹ, gồm có Liên Xô, Canada, Trung Quốc, Ba Lan 

Trường nằm trong klhuôn viên khá rộng, có sân bóng “mini”, có sân chơi và tập thể dục vào một số buổi chiều nhất định. Đặc biệt trường có rất nhiều cây phượng hoa đỏ rực khi hè vào. Ký túc xá của trường cũng khá sạch sẽ, kỷ luật rất nghiêm, ăn và học, ngủ và dậy đều theo giờ giấc chặt chẽ, có thầy quản lý, giám sát thường xuyên, lúc đó gọi là surveillant (....). Ai vi phạm bất kỳ điều gì đều phải phạt, hồi đó gọi là cocegne (công-xi-nhờ) nhổ cỏ, quét sân. 

Qua trường Quốc học, ta gặp một ngôi chùa khá to và đẹp, đó chính là chùa Diệc, được xem như ngôi chùa to nhất Vinh thời bấy giờ. Trước cổng chùa có hồ sen to, quanh hồ trồng nhiều cây si, cây sung cổ thụ, tạo cho chùa một phong cảnh nghiêm uy, trầm mặc. Cổng chùa cao 3 tầng với tháp chuông, cung cách kiến trúc tinh xảo. Nhưng tiếc thay, sau hoà bình, chùa Diệc xưa đã bị phá sạch, chỉ còn lại trơ lại cổng chùa dãi dầu cùng rêu mốc và mưa nắng thời gian.

Đi vào trung tâm là nhà ga Vinh, nằm gần khu vực rạp chiếu bóng 12/9, nay là Trung tâm điện ảnh, cạnh toà nhà Techco . Tuy là ga chính nhưng chỉ nhỏ như một ga xép phố huyện. Ga Vinh có kiến trúc khá đẹp với phong cách gô tích cổ kính, ngăn nắp. Lối ra vào được phân định rõ ràng, quầy bán vé sạch sẽ, đủ sáng.

Nằm tiếp trên con đường này ở phía Đông, dãy số lẻ, có những cửa hàng to đẹp, sáng sủa. Như hiệu vẽ gương kính của ông Nguyễn Đức Phiên, hiệu bán đồ thánh, tượng thánh của bà Tham Tý, bà có cô em tên Ngọc-cô Ngọc, hoa khôi một thời của Thành Vinh. Vào ra hiệu này có cả người ta lẫn người Tây, hầu hết đều không phải để mua tượng thánh, mà chủ yếu để ngắm và...cưa cẩm cô Ngọc. Có cậu học sinh lớp Đệ Tứ collège Vinh, giỏi tiếng Pháp, đã ứng khẩu một tứ thơ: Lạy Chúa lòng lành xin xá tội/ Vì nàng đẹp quá khiến con yêu. Loại thơ ứng khẩu như thế này về cô Ngọc thì nhiều nhưng cũng không đủ sức mà nhớ hết. 

 

Người cùng ông qua mọi nẻo đường

Qua đó là hiệu may tây “Tân Hải”, mang số nhà 95, chuyên bán hàng tạp hoá và may áo “tân thời” cho các bà tú, bà cử của Vinh ngày ấy. Ông chủ hiệu tên là Nguyễn Trung Quế, người gốc Yên Dũng (Nay là Hưng Dũng). Rồi đến cửa hàng sản xuất và bán đồ chạm khảm, sập gụ tủ chè, cửa hàng nước mắm Vạn Phần, hiệu bách hoá Bạch Hưng Nghiêm có ngôi nhà 2 tầng khá đẹp, hiệu sách tổng hợp, hiệu vàng Bảo Nguyên (hiệu vàng lớn nhất ở Vinh lúc bấy giờ). 

Người ta nhớ hiệu vàng Bảo Nguyên có lẽ không hẳn vì chuyện kinh doanh, mà nhờ có cô Khanh, Bảo Nguyên Khanh, cũng là một trong những hoa khôi của Vinh với mối tình hiếm thấy. Thời đó, cô Khanh  yêu và lấy một kỹ sư luyện kim, Việt kiều Pháp, được Bác Hồ đưa về nước sau hội nghị Fontainerblau. Ông tên là Võ Quý Huân, đã mất trong chiến tranh.

Rẽ sang phía Tây, một phố trong ngã Tư chợ Vinh có hiệu thuốc Bắc nổi tiếng khắp miền Trung, hiệu Vĩnh Hưng Tường. Ngoài phía Bắc đại lộ cũng có các hiệu vàng lớn như Quảng Thành, Phú Nguyên, Đại Nguyên. Qua kho bạc với kiến trúc kiên cố là hiệu in Vương Đình Châu, anh em công nhân ở đây đã giác ngộ cách mạng từ rất sớm, có tham gia in ấn nhiều tài liệu quan trọng cho Đảng ta. Kề bên là hiệu thuốc Sinh Huy, cũng ít người nhắc đến chất lượng, giá cả của thuốc ở đây nhưng cứ nhắc đến cô Quang, Quang Sinh Huy là anh em nam sinh collège Vinh và mấy chú nhóc của trường Cao Xuân Dục là ai cũng nhớ. Nghe nói cô Quang sau này ra bán thuốc tại một cửa hàng lớn ở Hàng Khay (Hà Nội).

Đến nữa là cửa hàng cắt tóc Vĩnh Khang, lớn nhất ở Vinh, đêm nào cũng sáng rực đèn. Tiếng đồn lại rằng, ở đây có hiệu ảnh Bình Minh, một cơ sở hoạt động bí mật của Đảng ta. Ông Phương, chủ hiệu tên thật là Nguyền Duy Hai và ông Vinh Thiệu, phụ trách cả 2 việc, chụp ảnh và hoạt động cách mạng. Tiếp đó là cổng thành Cửa Tả, phía bên phải có khách sạn Liên Hương, tuy nhỏ nhưng sạch sẽ, không như nhà trọ quanh bến xe Vinh bây giờ. Ngày ấy đã dùng từ khách sạn là sang và an toàn lắm.

Vinh xưa, đơn sơ mà quyến rũ. Vinh một thời gọn gàng, phong quang, ngăn nắp lắm. Tuy nhỏ thôi, nhưng thành phố cũng đã có dáng nét hiện đại, văn minh, trên vỉa hè không có hàng quán lấn chiếm, đường sá thảnh thơi trong tiếng nhạc ngựa kính coong. Chiều chiều nắng nhạt, các cô tiểu thư áo dài tân thời cổ cao, tay xách ví đầm thướt tha trên hè phố bên mấy chàng trai tập quyền Anh ngực nở, đầu bốc hoặc bên mấy cậu tú, cậu cử nho nhã. Họ đi nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ, lịch sự. Thi thoảng có cô cậu trích một vài câu văn hay nào đó của nhà văn Pháp thay cho ý nghĩ “khó diễn và kín đáo” của mình với bạn đi cùng. Vinh ngày ấy chỉ có dăm ba cái ô tô, xe đạp chỉ tính số chục, xe môtô thì hầu như vắng bóng. Trên vỉa hè mọi người đi lại trật tự và êm ả. Các ông cu-lít (cảnh sát) đi lại lững thững vì không có việc để làm. Đấy là Vinh ngày ấy. Còn Vinh hôm nay, như Bác Hồ đã dặn là phải “gấp mười ngày nay” (năm 1966). Ta đã làm như Bác bảo, nhưng mới chỉ to, rộng, chưa thực sự được văn minh, trật tự như Bác muốn.

Đại lộ Quang Trung đã rộng gấp cả chục lần so với đường Maréchall Foch xa xưa, đã có nhiều khách sạn cao tầng, lắm sao. Hàng hoá tràn ngập, đầy đủ, từ cái kẹo cuđơ truyền thống đến những salon ôtô đời mới bóng lộn. Người dân thành Vinh đã chạy những chiếc xe trị giá hàng trăm ngàn Mỹ kim. Quảng trường, vườn hoa cũng đã mọc lên làm Vinh thêm hiện đại, chuyện này cũng chưa có trong giấc mơ của các vị thượng thư một thủa, ngay với các quan Tây cũng chỉ là ảo vọng. 

Vinh còn đẹp, còn to hơn nhiều nữa nếu Vinh tận dụng mọi vẻ đẹp của thiên nhiên. Sông Lam, Bến Thuỷ, Cửa Hội, Cửa Lò, núi Quyết, Hòn Ngư....đâu cũng đẹp, cũng thơ. Cứ tưởng đến một dãy phố ven sông Lam xuôi ngược những chuyến đò, vẳng tiếng đò đưa toả dài, vấn vít theo làn nước biếc, hay một đoạn phố biển rộn rã, khoáng đạt Cửa Hội nối Cửa Lò, khu phố du lịch dành cho bạn bốn phương. Là tôi mơ thế, chắc không phải là viễn tưởng. Một dãy phố bên bờ sông biển chia đôi, một nửa cho tình cho nghĩa, một nửa cho bè bạn 5 châu.

Trở lại chuyện ông, từ nhà ảnh Hòa Bình, Thành Vinh. Ông Lê Văn Vĩnh, người chụp ảnh giản dị là chủ nhà ảnh đó. Ông năm nay chạm tuổi 85. Ông đang trong cơn bạo bệnh, quãng được, quãng mất. Nhưng vẫn còn đó những tâm tình của ông. Đã từng ghi lại những hình ảnh thời cải cách ruộng đất, thời bộ đội ta chống Pháp, chống Mỹ...rất nhiều những tư liệu quý báu. Ngồi cạnh ông, cùng ống thở ô xy mà trào nước mắt.

Ông có bố là người Hà Nội, tay dao thớt có tiếng trên các tàu buôn của Pháp (sau này là bếp trưởng của Giao tế Vinh, từng phục vụ cho Ủy ban Liên hiệp quốc tế ( Hội nghị  Genève 1954 tại  Nghệ An); 

Người mẹ của ông là nơi  “Làng quan họ quê tôi, tháng Ba mùa hát hội, Quan họ vẫn lưu tình....” Bà có giỏi nghề làm đậu phụ. Ông Lê Văn Vĩnh được sinh ra tại phố Đệ Thất ( Phố 7) khi bố mẹ ông chọn Thị xã Vinh làm nơi sinh sống, lập nghiệp. Ông kể: “Mẹ tôi tần tảo nuôi chúng tôi khôn lớn bằng gánh hàng đậu phụ. Ngày ấy, bố tôi hay theo quan Pháp đi các nước thuộc địa nên việc nhà mẹ tôi một tay chèo chống. Ở Vinh, còn có các cậu tôi, đều là công nhân Trường Thi - Bến Thủy đấy”. 

Nghề ảnh, với ông – như một định mệnh. Người hàng xóm, cũng là người thầy đầu tiên của ông là NSNA Trần Đắc Bách (sau này trở thành phóng viên Báo Hình ảnh Việt Nam). 3 năm miệt mài với máy ảnh, thuốc in, ông thạo nghề và mở hiệu riêng tại nhà, lấy tên Hiệu ảnh Hòa Bình.  Đó là một trong những hiệu ảnh đầu tiên và nổi tiếng tại Vinh. Biết tiếng người chụp ảnh Lê Văn Vĩnh, những năm từ 1953 đến 1954, Thị xã đã điều động ông theo chân công nhân, dân công của đại công trường 311 Liên khu 4 để ghi lại những khoảnh khắc lao động của họ trên tuyến đường Vinh- Mường Xén phục vụ cho chiến dịch Thượng Lào, và để đón những phái đoàn Quốc tế đến với Việt Nam. 

Ông nhớ, những ngày tháng đó đã khiến ông - một cậu trai 20 với tâm hồn yếu đuối được mở mang, lớn lên bằng những gian truân. Cho đến giờ, ông vẫn tự cười mình khi nói rằng: Có những đêm tôi khóc, khóc vì khổ quá, vì  không tài nào mà ngủ được khi rất nhiều các loại côn trùng bò khắp cơ thể mình trong thăm thẳm rừng sâu. Vậy mà công nhân, dân công..., họ vẫn làm việc hăng say. Họ đổ biết bao mồ hôi, xương máu trên tuyến đường gian khổ. Cái máy ảnh phim to, một cuộn phim chỉ chụp được 8 kiểu ảnh lúc nào cũng khiến ông lỉnh kỉnh, vướng víu. Nhưng cuộc sống sôi động ấy đã thức dậy trong tim ông một sức mạnh mơ hồ. Ông bấm máy không biết mệt mỏi, trên những quãng đường lổn nhổn đất dá, trên những dốc núi cheo leo. Ông chụp những giấc nghỉ vội, chụp nụ cười còn lấm đất sáng lên trong nắng, chụp đôi tay chai sần... Và chụp tất cả sự quyết tâm, đồng lòng của một thế hệ, một dân tộc. Chỉ tới khi, cơn sốt rét ác tính quật ngã, tưởng chừng không sống nổi, ông mới trở về...

 



Ông không hiểu phép màu nào đã khiến ông vượt qua được “cửa tử” lần ấy. Có lẽ vì bao nhiêu sự kiện, bao nhiêu biến động của quê hương đang cần đến lòng nhiệt tình, sự tài hoa của ông chăng? Vừa khỏi bệnh, ông lại được Ty Công an điều động đi chụp buổi  đón anh em tù người Nghệ từ Côn Đảo về. Ông nhớ, từ con tàu nhỏ, ông ra đón con tàu lớn chở hàng ngàn tù binh cập Cảng Cửa Hội. Ông đã choáng váng khi hiện ra trước mắt mình là hàng ngàn bộ xương hom hem di động. Người gãy chân, người gãy tay, người mắt đã không còn thấy ánh sáng, người mang đủ thứ bệnh tật... với áo quần rách rưới được đón về trong vòng tay quê hương. Lúc giơ máy lên để chụp, ông không cầm được lòng mình. Ông đứng khóc nghẹn ngào sau khi chụp được vài chục kiểu ảnh, và sau đó, không tài nào cầm máy lên được nữa. Có bức ảnh của ông sau đó đã được đăng tải trên báo “Hình Ảnh” số 2 của Nước Việt Nam dân chủ cộng hòa nói về sự kiện này.
 

Năm 1956, ông lại được điều theo chân Đoàn 2 - Đội cải cách ruộng đất về ghi lại những hình ảnh bóc lột của địa chủ với dân nghèo tại Nam Đàn, Hưng Nguyên. Sau đó, trở về, ông hăng hái tham gia công tác thanh niên ở Thị đoàn Vinh, được bầu làm Bí thư Thanh niên khu phố 1, rồi Chủ nhiệm HTX nhiếp ảnh Thị xã Vinh. Trong giai đoạn này, ông tham gia phong trào bổ túc văn hóa và được trao tặng Giấy chứng nhận Chiến sỹ thi đua, Huy hiệu Chiến sỹ thi đua. 

Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, ông có “chân” trong Ban điều tra tội ác giặc Mỹ của Thành phố Vinh (lúc này, Vinh đã được gọi là thành phố). Với những bức ảnh sống động về tội ác của giặc Mỹ xâm lược, những đau thương chúng trút lên quê hương này, người ta có thể thấy rõ sự lặn lội, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy, cả tình yêu thương và lòng căm hận của người nghệ sỹ-chiến sỹ Lê Văn Vĩnh. Những bức ảnh thức tỉnh lương tri, những bức ảnh hơn ngàn lời nói đã đến với cộng đồng quốc tế, giúp bạn bè hiểu rõ hơn về cuộc chiến Việt Nam, góp thêm tiếng nói đấu tranh bảo vệ công lý. Đó là hình ảnh máy bay B52 Mỹ ném bom Nghi Phú, Tân Thắng..., người chết như ngả rạ. Là hình ảnh xác một em bé chừng 1 tuổi nằm nghiêng bên hố bom, lúc đó khói bom còn đang lên nghi ngút. Là hình ảnh những thân người bị ném lên không trung, vướng vào cành cây. Cả một thành phố tiêu điều, xơ xác trong mưa bom..

Ông cũng đã bị thương vào cánh tay trong một lần chụp cảnh trận địa pháo cao xạ của ta lúc bắn máy bay Mỹ ở gần Ga Vinh. Khi ấy, ông đang ở trong hầm, giơ máy lên chụp thì một mảnh bom văng tới. Ôm cánh tay chảy máu ròng ròng, nhìn sang căn hầm cách ông chừng 100 m, một phóng viên ảnh, “hình như của TTX” (ông nhớ thế) đã hy sinh trong loạt bom giặc Mỹ. Ngớt bom, ông nén đau chạy ra khi nghe tiếng reo ta đã bắn rơi máy bay Mỹ. Một phi công giặc tử nạn. Lúc đó, ông đã nâng máy để chụp một nửa gương mặt còn lại của tên phi công nằm bên xác máy bay… Cái gương mặt không trọn vẹn được thu vào ống kính khiến ông nhớ đến giờ.

Ông - người nghệ sỹ nhiếp ảnh, đáng lẽ ra phải được rung cảm nhiều hơn với cái đẹp của cuộc đời này, nhưng vì cuộc chiến đã trút lên quê hương mình, ông đã tự chọn và được chọn để ghi dấu những căm hờn, đau buốt. Những khoảnh khắc bấm máy của ông đôi khi chỉ cách cái chết có một ly thôi. “Nhưng trong trái tim của tôi hay bất cứ người dân yêu nước nào cũng có niềm thôi thúc, mình phải được sống cùng với những gian truân, những đau thương, những vinh quang của dân tộc”- ông nói vậy với tất cả sự giản dị, tự hào. Và trong trăm ngàn khoảnh khắc đau thương của chiến tranh, những bức ảnh của ông vẫn ngời dậy niềm tin, tình yêu.

Ông lục tủ để chỉ cho tôi xem bức ảnh “Con tiễn bố lên đường” ông chụp năm 1960. Trong bức ảnh đen trắng, người lính vòng tay ôm chặt cô con gái chừng 12  tuổi. Anh cúi xuống, ánh mắt nhìn con đầy trìu mến. Cô bé thì cười rất tươi, đôi mắt đen nhánh, vòng tay qua cổ bố. Ông kể rằng, bố con người lính này ở Hà Nội. Cô bé theo xe tiễn bố ra trận và chia tay tại Vinh. Giây phút bấm máy, cũng là giây phút xúc động đến khó kìm của ông. Họ đẹp quá, họ cao cả quá… Những tình cảm thiêng liêng nhất, hòa quyện nhất của tình yêu đất nước, tình yêu gia đình dạt dào trong ánh mắt, trong cử chỉ của họ. Bức ảnh đã khiến cho ông và gia đình người lính ấy còn giữ mối liên hệ đến tận hôm nay…

Còn nhiều lắm những khoảnh khắc của trên 60 năm cầm máy, để lưu giữ làm tài liệu ông đã nộp lại cho Nhà nước quản lý. Ông tiếc nhất là nhiều bức ảnh quý về thời gian chiến tranh đã mất sau trận cháy bom. Từ chiếc máy ảnh cũ kỹ chỉ có thể điều chỉnh tốc độ bằng khẩu quay cho đến nhiều chiếc sau này, hiện đại hơn; từ hiệu ảnh Hòa Bình đến hiệu ảnh Cô Nghệ nổi tiếng thành Vinh, cho ta chân dung một “thợ ảnh” đã sống bằng nghề ảnh và có được những vinh quang từ ảnh. Sau chiến tranh, ông lặng lẽ làm nghề, lặng lẽ tìm những khoảnh khắc bình yên của cuộc sống để lưu lại cho mình. 





 



 
Ông quay sang chụp phong cảnh, chụp nghệ thuật, rồi truyền nghề cho các con. Các con ông có 4/5 người theo nghiệp của cha. Họ lần lượt là chủ các hiệu ảnh nổi tiếng của Thành phố Vinh ngày nay: Cô Nghệ, Trà Giang, Hồng Nhung, Quang Phúc… Còn ông, trong sự nghiệp cầm máy của mình cũng đã có ảnh đến với 5 triển lãm lớn tại Hà Nội, nhiều triển lãm tại Vinh (trong đó có một triển lãm thời chống Mỹ). Ông đã từng có một giải nhất ảnh trong Liên hoan Ảnh khu vực Bắc Miền Trung, và cho đến năm ngoái, “tay  máy” gần 80 tuổi vẫn vào tận Bản Đôn (Đắc Lắc) để chụp bằng được tấm ảnh về voi bản Đôn. 









Không cầu danh lợi, ông lặng lẽ sống trong căn nhà đầy nét cũ càng cùng người con cả - NSNA Lê Quang Dũng. Chính vì thế, ông đã bỏ qua nhưng lần xét tặng danh hiệu NSNA từ mấy chục năm về trước, và chỉ nhận được nó cách đây khoảng 10 năm, theo nguyện vọng tha thiết của những đứa con mình. 
 
Trần Hải – Thùy Vinh
 

Tags:
Tin tức mới
Album mới
  • Sáng ngày 11/10, tại phiên làm việc chính thức đầu tiên, các NSNA đã có mặt đầy đủ để tham dự Đại hội Đại biểu Hội NSNA Việt Nam khoá 9 (2020-2025) và chụp ảnh lưu niệm.
     
  • Là một người làm quản lý ngành văn hóa của Thị xã Cửa Lò và huyện Hưng Nguyên tỉnh Nghệ An hơn 40 năm, cũng khoảng chừng đó thời gian ông cầm máy ảnh để phục vụ cho chuyên môn và niềm đam mê của mình. Nhưng phải đến lúc nghỉ hưu ông mới có thời gian để thực hiện niềm đam mê đó. Hiên nay mỗi năm ông có 6 tháng sống ở Mỹ và khoảng thời gian đó ông chủ yếu dành để đi sáng tác ở các địa danh nối tiếng nước Mỹ, cũng như đời sống sinh hoạt của người dân Mỹ, để được bày tỏ cảm xúc của mình cho niềm đam mê trên từng tác phẩm.
    Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống xin giới thiệu một số tác phảm của ông được thực hiện tại Mỹ:
     
  • Nghệ sĩ nhiếp ảnh Đinh Quang Thành đã hơn 80 tuổi Nhưng ông vẫn miệt mài sáng tác, không chi ở Hà Nội mà ông còn đi khắp miền Tây Bắc. Niêm đam mê cảnh đẹp mùa xuân và nghệ nghiệp khiến ông không bao giờ ngơi nghỉ. NAVĐS xin giới thiêu với bạn đọc bộ ảnh Mùa xuân Tây Bắc của Ông. Ông tâm sự tren Facebook:  "Tôi kém đủ điều nên ngại sử dụng máy tính, đặc biệt là trang Phây - búc. Đành là gom góp những gì tôi lượm được từ các bạn, đồng nghiệp và người thân rồi viết lời cảm ơn, cáo lỗi, mong được lượng thứ".
    Xin gửi tới các bạn ít tấm ảnh Xuân trên vùng Đông - Tây Bắc Tổ quốc gọi là chút quà Tết tôi mang ở đó về, thay cho lời cảm ơn của tôi đến với mọi người.
    Đinh Quang Thành
  •  
    Theo nhận định của các chuyên gia du lịch tại Việt Nam, trong tương lai gần, loại hình du lịch chụp ảnh sẽ phát triển bởi vì đất nước ta có rất nhiều cảnh đẹp, rất nhiều di sản thiên nhiên,vật thể, phi vật thể của nhân loại mà Việt Nam đang nắm giữ. các khu vực di sản, điểm tham quan du lịch, làng cổ, làng nghề và hình ảnh đầy màu sắc về cuộc sống hàng ngày của người dân Việt Nam. Với sự phát triển như vũ bão của khoa học công nghệ thông tin, các thiết bị thông minh như điện thoại di động, máy ảnh, tiện lợi dễ sử dụng. Bên cạnh đó đời sống văn hóa tinh thần ngày càng cao, đòi hỏi cuộc sống có nhiều thay đổi và ngành du lịch cũng đã phát triển không ngừng và từng bước đổi mới để bắt nhịp với cuộc sống.

    Những người yêu thích bộ môn nhiếp ảnh thường tự tận hưởng niềm đam mê của mình bằng các cuộc hành trình đi đến những nơi có khung cảnh đẹp để chụp cho riêng họ một bộ ảnh tuyệt vời. Loại hình du lịch này được gọi là "các chuyến tham quan chụp ảnh", và gần đây một số công ty du lịch tại Việt Nam đã tổ chức các tour du lịch như vậy để đáp ứng nhu cầu của các vị khách đam mê "ngắm và bắn".
      Tạp chí nhiếp ảnh và Đời sống đang hướng tới các tua du lịch chụp ảnh, chụp ảnh ở đâu, mùa nào chụp cái gì và định hướng tổ chức tư vấn cho những người đam mê du lịch chụp ảnh, để chuyển đi du lịch đạt kết quả như mong muốn, có thêm những tác phẩm tốt sau chuyên du lịch, thỏa nỗi đam mê. Không riêng gì các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp mà tất cả các bạn trẻ thích phượt chụp ảnh chúng tôi cũng tổ chức cho những tua riêng. 
     

    Doanh nhân Vũ Minh Châu ( Tổng giám đốc CT Vàng bạc đá quí Bảo Tín Minh Châu) trong đợt đi du lịch chụp ảnh tại Bản đảo Sơn Trà
    do hướng dẫn viên TCNA&ĐS tổ chức                                Ảnh: Vũ Đức Huy

      Ông Vũ Minh Châu - Tổng Giám đốc Công ty Vàng bạc đá quý Bảo Tín Minh Châu nói rằng;  Mặc dù công việc rất bận rộn nhưng anh và bạn bè thường tổ chức các chuyển đi du lịch chụp ảnh do các nghệ sĩ nhiếp ảnh làm hướng dẫn viên. Ông không đặt nặng tầm quan trọng về tính nghệ thuật của bức ảnh, nhưng cố gắng chụp rất thực tế và sống động gây nhiều cảm xúc cho người xem. Điều quan trọng là mỗi khi nhìn qua ống kính và bấm máy, là một khoảnh khắc đẹp đã được ghi lại. Chúng tôi thực sự thích ý nghĩa này, vì vậy chúng tôi thường tự tổ chức các chuyến tham quan chụp ảnh như vậy. Nếu có được tổ chức tua định hướng chụp cái gì ở đâu theo mùa vụ và chuyên nghiệp thì mình sắp xếp được lịch trước, mặc định được kể hoạch trước, có lịch thì dễ đi hơn nên mình sẽ sẵn sàng đăng ký tham gia tua này.

    Trào lưu đang thịnh hành bây giờ là một số lượng lớn những bạn trẻ ở các thành phố lớn thường lập các nhóm để cùng nhau đi xa chụp ảnh một cách tự do. Họ thường đi tới các điểm đến nổi tiếng có cảnh quan tuyệt đẹp và văn hóa nổi bật để chụp ảnh. Đối với những người không thể đi xa thì họ chỉ chụp ảnh ở thành phố nơi họ sinh sống, nhưng nếu chịu khó tìm kiếm những góc mới trong thành phố, họ vẫn có thể cho ra đời những tác phẩm sống động.
     

    Vọc chà vá chân nâu tại bản đảo Sơn Trà            Ảnh : Vũ Minh Châu
     
    Những người yêu thích bộ môn nhiếp ảnh thường tự tận hưởng niềm đam mê của mình bằng các cuộc hành trình đi đến những nơi có khung cảnh đẹp để chụp cho riêng họ một bộ ảnh tuyệt vời. Loại hình du lịch này được gọi là "các chuyến tham quan chụp ảnh", còn giới chuyên môn nhưHội Nghệ sĩ Nhiếp ảnh thì thường tổ chức các Trại sáng tác hàng năm  và gần đây một số công ty du lịch tại Việt Nam đã tổ chức các tour du lịch như vậy để đáp ứng nhu cầu của các vị khách đam mê "ngắm và bắn".Tuy nhiên vì những người đi chụp ảnh du lịch lần đầu tiên đến các đia điểm du lịch nên họ không hiếu biết nhiều về những góc nhìn, vị trí, ảnh sáng, thời tiết, văn hóa tập quán, phong tục...  của từng vùng miền đề chụp được những bức ảnh đẹp. Nên bị bỏ lỡ nhiều cơ hội dẫn đến không có được những bức ảnh tốt do vậy Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống sẽ tổ chức chuyên nghiệp cho các tua du lịch chụp ảnh, hướng dẫn kỹ thuật định hướng kể hoạch cho các tác giả,các du khách có những bức ảnh đẹp nhất khi đi du lịch chụp ảnh. Hướng dẫn viên là các Nghệ sĩ nhiếp ảnh chuyên chụp ảnh về ngành du lịch sẽ trực tiếp dẫn dắt các tua du lịch chụp ảnh. Các hướng dẫn viên là nghệ sĩ nhiếp ảnh nên sắp xếp các các đối tượng chụp và cảnh sao cho phù hợp, chẳng hạn như các chợ phiên địa phương với hình ảnh mua bán tấp nập, cảnh một phụ nữ trẻ chèo thuyền trên dòng sông chiều hoàng hôn nắng vàng, mùa gặt của đồng bào vùng cao, nghề dệt thổ cẩm ở đâu.... Và  chúng tôi luôn phải tìm kiếm, phát hiện các điểm đến mới lạ, nắm bắt được những khoảnh khắc đẹp, tìm được những góc chụp đẹp và mùa nào đẹp để tư vấn cho khách du lịch.
     
    Với du khách nước ngoài, cũng có nhiều yêu cầu khác nhau.Mặc dù họ yêu thích các điểm du lịch nổi tiếng như Huế, Mỹ Sơn và Hạ Long nhưng họ không có đủ thời gian để chụp ảnh. Tuy vậy cảnh một nữ sinh trung học mặc áo dài trắng tung bay trong gió sau giờ tan học, cảnh người lao động nghỉ ngơi sau thời gian làm việc hay cảnh của một gia đình đang đoàn tụ bên bếp lửa tại một nơi nào đó trong khu vực trung tâm có thể thu hút khách du lịch nước ngoài trong nhiều giờ.Thường các ống kính của du khách Việt Nam dùng để ghi lại những khoảnh khắc đẹp về phong cảnh, di sản.. thì, trong khi ống kính của du khách nước ngoài thường để khám phá cuộc sống hàng ngày ở Việt Nam"
     





    Hiên nay một số công ty du lịch lữ hành đã tổ chức các tua du lịch chụp ảnh nhưng Do yêu cầu cao nên chi phí của loại hình du lịch này thường cao hơn 25-30% so với tour bình thường vì các công ty du lịch phải mời các nhiếp ảnh gia và người mẫu để phục vụ cho một nhóm nhỏ khách du lịch. Một số nhà khai thác tour du lịch đã hợp tác với các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp để tổ chức các tour du lịch chụp ảnh cho khách du lịch trong nước và ngoài nước.


    Những tác phẩm gặt hái được sau các chuyến du lịch chụp ảnh do TCNA&ĐS tổ chức

     Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống có một đội ngũ phóng viên, cộng tác viên là các nghệ sĩ nhiếp ảnh đại diện ở các khu vực trên cả nước, rất am hiếu từng chi tiết của các địa điểm chụp ảnh. Chúng tôi luôn tìm tòi khám phá để tìm ra những góc ngoạn mục tại mỗi điểm đến và sắp xếp, hướng dẫn tất cả mọi thứ cho khách du lịch để họ có được những bức ảnh đẹp nhất. Đây là một lĩnh vực mới mà chúng tôi đang hướng đến để chuyên nghiệp hóa các tú du lịch chụp ảnh và tổ chức sự kiện. Trong các chuyến đi chúng tôi  luôn cập nhật thông tin hàng giờ, hàng ngày. Sau mỗi chuyển du lịch các tác phẩm tốt của khách du lịch được chúng tôi đăng tải quảng bá rỗng rãi trên Tạp chí Nhiếp ảnh và Đời sống in và điện tử.
            Sỹ Minh
     

Top